Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

Cộng Nghiệp

Thú thật mà nói : chúng ta đang sống trong sự cộng nghiệp(cộng các nghiệp báo của cộng đồng người Việt) Nghiệp báo này là gì? Mọi người sinh con ai chẳng yêu quý con mình? Thế nhưng mọi người Việt đều mong con mình trở thành người nổi tiếng giàu có( Không có tính phục vụ nhân dân, tổ quốc Mà chủ yếu là nó được sướng, mình được nhờ). Vì lẽ ấy mà đẻ ra một nền giáo dục lệch lạc, tìm mọi cách để con mình được giỏi (Cho dù chỉ là giả:ví dụ gởi quà cho cô thầy để con mình được có tên trong danh sách học sinh giỏi. Và đã có những thời lúc một lúc lớp có 40 em thì học sinh gỏi đã 30 em còn lại tiên tiến, trung bình, 2em yếu kém.) Cư thế chuyện dạy của cô thầy trên trường cứ cho các em chơi , cho những bài tập đã được mở lớp dạy thêm trước ở nhà rồi để các em lấy điểm. Những học trò không đến lớp học thêm thường bị ít điểm....Sau đố nối tiếp thời kì các xếp dùng công quỹ thưởng( để tỏ ra mình là xếp hào phóng có tinh thần khuyến học) đã không tiếc chi rất nhiều công quỹ thưởng khuyến học cho con em trong cơ quan và nhiều khi cao hứng còn thêm chỉ tiêu xét lao động tiên tiến , lên lương , thưởng, phải có chỉ tiêu con cái học giỏi. Vì lẽ đó cô giáo , thầy giáo lên ngôi ( làm biến tướng ngày nhà giáo Việt Nam trở thành ngày hối lộ thầy cô) đâu phải chỉ vậy thôi Về còn phủ nhận việc có bằng khen của con cái, còn kêu ca là : Tao chịu chi bao nhiêu là tiền chúng mày mới được vậy ( đánh mất niềm tin lũ trẻ, tôn vinh cáí láu cá, khôn vặt, cái láo toét cho thế hệ trẻ...)
Thế rồi thiền đâu mà hối lộ thầy cô giáo, tiền đâu cho con mình hưởng thụ hơn người, Tiền đâu để mình thành đại gia cho hàng xóm lát mắt... Xây trường muốn trúng thầu phải chi, chi xong chỉ còn cách rút ruột công trình, học sinh cứ thấy trước  mắt mình Tường xây thiếu xi măng, bê tông té đụng đầu là vỡ trụ bê tông
                                                                                                                                             ( còn tiếp)

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2012

Sự giả dối đang bào mòn các giá trị đạo đức và tình người dân Việt

Sự giả dối ban đầu từ đâu?Ban đầu  giả dối với kẻ thù để cầu mong thắng lợi Và đã hình thành tư tưởng (nói láo mà có lợi cho Đảng , cho nhân dân thì...) Rồi đến các ngôn từ dối trá trong các báo cáo, trong các bản tin, Nhất là dối trá đi vào giáo dục. Một thế hệ học sinh được dạy dối trá, bằng các tấm gương trước mắt như: Báo cáo thành tích của trường , lớp, láo trong xây dựng mua sắm thiết bị giảng dạy., Láo trong hằng năm về khoản tự nguyện đóng góp của phụ huynh học sinh...Và sản phẩm giáo dục là con người (Con người có bằng cấp, có chân đứng trong xã hội đã trưởng thành . Nay đã thành bộ trưởng, thành nhà lãnh đạo. Cái láo nó được công khai trên chính sách trên công luận, trên văn bản, trên các thủ tục hành chính và nghiễm nhiên nó trở thành một nét văn hóa. Nếu vậy ai không biết nói láo, giả dối là người không tức thời, thiếu thông minh , lập dị và nhiều khi bị liệt vào loại tâm thần khó có thuốc chữa.  Đấy đến bấy giờ nó không còn là xấu, là sai nữa , nó trở thành một tiêu chí để đánh giá một con người. Nó nguy hiểm vô cùng , nó đang ngấm ngầm giết chết các chuẩn mưc đạo đức, tình cảm giữa con người và con người. Nó có các biến chứng như chủ nghĩa sống MẶT KỆ NÓ, nó làm cho những người TỐT VÔ CẢM với cái thói hư tật xấu, vô cảm trước những chuyện của công, và mặt nhiên đó là CHUYỆN THƯỜNG NGÀY. Cái giả dối nó mằm dưới cái vỏ bọc lớn của các cuộc sinh hoạt chính trị lớn. Những chính sách lớn như (chính sách tiền lương) vẫn biết phần đông cán bộ cao cấp, nắm giữ các vị trí then chốt đều không sống bằng lương, không thể giàu vì lương ngưng vẫn để công khai tiền lương thấp nhưng họ đang sở hữu khối tài sản kết sù, họ tiêu pha cho vợ con mà các tỷ phú Mỹ cũng vái chào. Cán cân công lí bị bẻ cong, công chức không đi lên bằng tài năng mà bằng mua , CHẠY... Cái này nói ra thì sẽ bao biện rằng xã hội nào chẳng có Nhưng với xã hội ta Hiện nay  mọi người thấy . Sự công khai nhiều khi đến lúc chính họ cũng chẳng sợ để dấu diếm mà còn công khai để tự hào, để được thông cảm ( Chuyện kể có một cảnh sát Giao thông cầm còi đứng trạm nói với cánh tài xế : Đ mẹ bay tưởng đứng được ở đây tao chi hàng vài trăm triệu chứ ít à) và còn hàng trăm câu chuyện đại loại :tớ về được đây phải chi phí là??? Rồi các câu chuyện cữa miệng như bố nó là, bác nó là... có thể có thêu dệt nhưng phần trăm sự thật ? Và nó trở thành nét văn hóa vì cái mà họ không còn thấy xấu hổ, thấy sợ.... mà thay vào đó là sự tự hào, công khai. Đó chính là cái đáng lo vì đấy mới là cái riêng của văn hóa thời hiện tại